11h đêm, ngồi ngoài hiên gió mát tận tâm can, nghe một bài hát buồn đến thê thiết, nghĩ về sống chết và những buồn đau thê lương không tránh khỏi.
Trong một giấc mơ nào đó, người hỏi ta sao người chết đi không phải là ta mà lại là cô ấy, có công bằng với cuộc đời không khi cô ấy đáng sống ngàn lần.
Một ngàn lần.
Thứ Sáu, 19 tháng 4, 2013
Thứ Năm, 18 tháng 4, 2013
Gai
Phía ấy là gai. Vốn ưa an lành, mình tránh lại gần để không phải chịu tổn thương.
Vậy mà.
Nhói buốt vẫn diễn ra.
Thì ra gai ở trong cả ánh nhìn và câu chữ, lời nói.
Mà mình thì.
Chẳng mù đui và vẫn ngày ngày đón nhận thanh âm.
Rát gì đâu à.
Vậy mà.
Nhói buốt vẫn diễn ra.
Thì ra gai ở trong cả ánh nhìn và câu chữ, lời nói.
Mà mình thì.
Chẳng mù đui và vẫn ngày ngày đón nhận thanh âm.
Rát gì đâu à.
Thứ Ba, 16 tháng 4, 2013
Yêu chi mà khổ...
http://mp3.zing.vn/bai-hat/All-I-Want-Kodaline/IW9AC98W.html
All I want is nothing more
to hear you knocking at my door
'cause if i could see your face once more
I could die as a happy man I'm sure
when you said your last goodbye
I died a little bit inside
I lay in tears in bed all night
alone without you by my side
but If you loved me
why did you leave me
take my body
take my body
all I want is
all I need is
to find somebody
oooohhhh ohhh
'cause you brought out the best of me
a part of me I'd never seen
you took my soul wiped it clean
our love was made for movie screens
but If you loved me
why did you leave me
take my body
take my body
all I want is
all I need is
to find somebody
ooooohhhh hh
if you loved me
why did you leave me
take my body
take my body
all I want is
all I need is
to find somebody
to find somebody
like you
oooohhh
Tình là chi, haiz.
All I want is nothing more
to hear you knocking at my door
'cause if i could see your face once more
I could die as a happy man I'm sure
when you said your last goodbye
I died a little bit inside
I lay in tears in bed all night
alone without you by my side
but If you loved me
why did you leave me
take my body
take my body
all I want is
all I need is
to find somebody
oooohhhh ohhh
'cause you brought out the best of me
a part of me I'd never seen
you took my soul wiped it clean
our love was made for movie screens
but If you loved me
why did you leave me
take my body
take my body
all I want is
all I need is
to find somebody
ooooohhhh hh
if you loved me
why did you leave me
take my body
take my body
all I want is
all I need is
to find somebody
to find somebody
like you
oooohhh
Tình là chi, haiz.
Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013
9/04/2013
Thi thoảng lại ngơ ngác, thật sự ngơ ngác khi nhớ rằng mình đã không còn mẹ, những gì mình còn chỉ là một nấm mồ và những hồi ức cứ nhạt dần nhạt dần, dù mình cuống cuồng níu kéo nó bằng mọi cách, thì chúng cũng cứ nhạt dần nhạt dần và chìm trôi đâu đó.
Mình đã chẳng khóc nhiều cho mất mát đó, dù nó lớn, thật sự lớn, đả kích đó là không cách gì tưởng tượng được. Vậy mà mình vẫn bình tĩnh vẽ những bức tranh, nhắc về những hồi ức đẹp, trêu đùa bằng câu: Nếu mà còn sống..
Mình bắt đầu quen dùng cụm từ, hồi má tui/má em/má chị/má con còn sống.
Hồi đó ngày càng xa, vết thương thì đã bắt đầu lành nhưng cái cảm giác xa xót này, giá như chảy tràn qua nước mắt chắc vạn lần dễ chịu. Đằng này mình cứng rắn một cách tự nhiên không cố gắng, và xa xót một cách cũng tự nhiên không lảng tránh.
Quên lãng cũng là một đớn đau.
Mình đã chẳng khóc nhiều cho mất mát đó, dù nó lớn, thật sự lớn, đả kích đó là không cách gì tưởng tượng được. Vậy mà mình vẫn bình tĩnh vẽ những bức tranh, nhắc về những hồi ức đẹp, trêu đùa bằng câu: Nếu mà còn sống..
Mình bắt đầu quen dùng cụm từ, hồi má tui/má em/má chị/má con còn sống.
Hồi đó ngày càng xa, vết thương thì đã bắt đầu lành nhưng cái cảm giác xa xót này, giá như chảy tràn qua nước mắt chắc vạn lần dễ chịu. Đằng này mình cứng rắn một cách tự nhiên không cố gắng, và xa xót một cách cũng tự nhiên không lảng tránh.
Quên lãng cũng là một đớn đau.
Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013
Kỳ Vọng và Tin Tưởng
Tôi ghét ai đó kỳ vọng vào tôi.
Nhưng tôi biết ơn ai đó tin tưởng nơi tôi.
Cả hai hình thái đó đều mang đến một áp lực lớn như nhau, nhưng sắc thái khác nhau.
Người kỳ vọng tôi, là người mong muốn tôi trở thành cái gì đó như mong muốn của riêng họ.
Người tin tưởng tôi, mong muốn nơi tôi một cái gì đó thực sự thuộc về tôi.
Tôi nhất định phải cố gắng hơn tôi hiện giờ, vì những người đang luôn tin tưởng vào tôi, không phải tôi cần họ tin tôi, mà tôi thực sự cần họ tin rằng họ đã tin tưởng chẳng nhầm người.
Nhưng tôi biết ơn ai đó tin tưởng nơi tôi.
Cả hai hình thái đó đều mang đến một áp lực lớn như nhau, nhưng sắc thái khác nhau.
Người kỳ vọng tôi, là người mong muốn tôi trở thành cái gì đó như mong muốn của riêng họ.
Người tin tưởng tôi, mong muốn nơi tôi một cái gì đó thực sự thuộc về tôi.
Tôi nhất định phải cố gắng hơn tôi hiện giờ, vì những người đang luôn tin tưởng vào tôi, không phải tôi cần họ tin tôi, mà tôi thực sự cần họ tin rằng họ đã tin tưởng chẳng nhầm người.
Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013
Gởi Bạn
Này bạn, buồn ngủ lắm phải hông? Tui biết mà.
Ê bạn, chán rồi phải hông? Tui rành quá mà.
Lại nhoi nhóc chân tay muốn lướt web coi tin lá cải, check facebook hả? Tui hông hiểu bạn quá hay sao?
Bạn lại than bạn sống hổng có đam mê, bạn hông mưu cầu cái gì hết, bạn muốn được thiếu thốn và chây lười, bạn ước ao bạn như bao người ngoài kia không vẽ một ngày là chân tay bứt rứt, bạn nghĩ giá như mình ham chơi game hay ham tiền một chút. Đàng này bạn lại quá dửng dưng, tui biết bạn quá luôn mà, bạn dửng dưng cả với đam mê mỗi người cần có.
Rồi bạn lại muốn vứt bỏ thứ bạn nặng lòng nhất: Trách Nhiệm.
Bởi đời hổng như ta mơ, ta nói muốn là một chuyện, cần là chuyện khác, bạn muốn vứt mà hổng vứt được, bạn muốn có mà hông có được, ta nói bạn cứ lần chần, rồi bạn lại than sầu khổ.
Tui khuyên bạn thiệt cái lòng tui, bạn ráng đi chứ sau giờ, bao nhiêu là người trông chờ vào bạn.
Nghen.
Ráng là được mà,
Tui tin ở bạn mà.
Thứ Hai, 1 tháng 4, 2013
Người ta dối nhau, dối lừa chính mính, ấp ủ chính mình trong những nhấp nhoáng vỏ ngoài.
Những người thành thật hơn (một chút) thì trở thành thiểu số khác người và bị kì thị.
Từ lúc nào, chắc chắn xa hơn cả ngàn năm, chắc từ lúc con người đứng lên đi bằng hai chân, họ đã cho mình cái quyền được dối trá và lập lừa.
Tôi cũng chỉ là một con người.
Những người thành thật hơn (một chút) thì trở thành thiểu số khác người và bị kì thị.
Từ lúc nào, chắc chắn xa hơn cả ngàn năm, chắc từ lúc con người đứng lên đi bằng hai chân, họ đã cho mình cái quyền được dối trá và lập lừa.
Tôi cũng chỉ là một con người.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)