Thứ Năm, 20 tháng 2, 2014

21/2/2014

Con người ta ít khi nào chịu đặt mình vào vị trí người khác.
Họ cứ nói một thôi một hồi, họ cứ phán xét mà quên rằng chỉ cần, lệch đi một phần nhỏ góc nhìn thôi, mọi thứ đã hiển nhiên khác hẳn.
Mất mát cũng vậy, sau mất mát lớn đầu tiên, mình bắt đầu hiểu rằng tổn thương có hình dạng và cấu trúc phức tạp đối với từng người, trừ khi là người đó, còn lại thì không cách gì chúng ta có thể cảm nhận được nỗi đau lớn ấy, và tùy với cơ địa và môi trường mà những tổn thương trong lòng sẽ lành lặn nhanh hay chậm.
Đôi khi chúng lan ra, nhanh chóng và tàn nhẫn hủy diệt con người.
Mình hay phán xét người, vì mình được trời phú cho một tư chất thông minh và một tài năng thiên bẩm đủ để hơi nổi bật. Chính những món quà đó khiến mình ngạo mạn, nhưng lại có một món quà khác, trầm hơn, nhẹ hơn và sâu sắc hơn trời cho mình, để kiềm hãm lại sự ngạo mạn vì hai món quà lấp lánh kia, đó là sự khiêm cung có được sau mỗi lần thất bại, đó là tấm lòng xót thương thực sự mỗi khi làm tổn thương người khác.
Bây giờ mình vẫn hay phán xét, nhưng mình đã biết nhìn nhận ở mỗi góc nhìn, dù chưa thấu đáo, nhưng thực sự đã cố gắng thấu hiểu cho người.
Một người bạn hỏi mình, sao mình không lo tập trung tạo nên tuổi để đi xa, tuổi lớn hơn sẽ không còn nhiều cơ hội.
Ngay lập tức mình trả lời một câu mà ngay khi được hỏi mình mới nghĩ về, mình nói: em như cái cây đang có trái, khi nào trái chín sẽ tự tỏa mùi hương, lúc đó em hoàn toàn không lo lắng về cái cây đó đã già thế nào, mà là những quả thơm tho quý giá và hấp dẫn đến thế nào.
Mình đã trả lời thế, lòng không hề ngạo mạn.

Chủ Nhật, 16 tháng 2, 2014

16/02/2014

Càng ngày càng có tuổi, thì mình thấy mình va vấp nhiều hơn.
Hay nói một cách đúng đắn, càng ngày càng có tuổi, mình càng thẳng thắn thừa nhận những sai lầm của mình nhiều hơn.
Đôi khi, thực ra là nhiều khi, mình đã cảm thấy tiếc nuối cho tuổi xuân đã qua, cho những xốc nổi mắc phải, cho những sai lầm chẳng thể níu kéo. Nhưng hơn ai hết, mình hiểu những sai lầm, những vụng dại đó là báu vật, báu vật thật sự, chúng tồn tại giúp mình nhìn được mình đang là ai và mình đang có những gì, mình đã phí hoài những gì và trả giá những gì.
Tất cả tạo nên một hiện tại là mình lúc này, đang viết những dòng này, trong lòng tràn trề những cảm giác tươi mới mà chẳng hiểu vì sao.
Mình từ bỏ facebook, nói từ bỏ thì không phải, mình từ bỏ việc thể hiện mình trên đó, trả nó về vị trí đúng của nó: công cụ dành cho mình chứ không phải là vật chất lôi kéo mình. và từ khi từ bỏ, mình dư hẳn thời gian để ngủ, để chạy bộ, để nhận ra mình đã lãng phí tuổi trẻ mình đến mức nào.
Nhưng mà.
Mình trân trọng sự lãng phí đó, nó là một phần cuộc sống quý giá mình được ban tặng, nó là một mảnh ghép không thể thiếu.
Bỗng nhiên thấy yêu thương bản thân đến mức muốn tách làm đôi ra, để tự tay mình ôm siết chặt lấy mình.:)

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

Big Fish_ Cá Lớn_Người cha vĩ đại

Big Fish- Con cá lớn- Sự huênh hoang hay người cha vĩ đại?
There are some fish that cannot be caught. It's not that they're faster or stronger than other fish. They're just touched by something extra. One such fish was The Beast. And by the time I was born he was already a legend.
Mở đầu phim, Wil Bloom nói: Có vài loại cá không thể bị đánh bắt. Không phải vì chúng nhanh hơn, mạnh hơn những con cá khác….
Con cá bị bắt, đây chính là cái chết.
Và cái chết đang trên đường chia lìa Will Bloom khỏi cha mình là Ed Bloom.

Khi Will Bloom sinh ra, lớn lên, trong bữa tiệc đính hôn của anh, cha anh đã kể một câu chuyện lạ kỳ, phi lý về ngày anh sinh ra, cũng như cả cuộc đời ông luôn kể đi kể lại những câu chuyện mà một người đàn ông trưởng thành như Will không chấp nhận được, nó là một sự khoác lác và kệch cỡm như một câu chuyện hài nhạt nhẽo trong mắt Will-trưởng thành đó.
Với một cảm giác tổn thương và xa lạ, Will nhất định cùng vợ chuyển đi đến một nơi khác, một nơi mà anh cảm thấy nhẹ nhõm khi không phải hàng ngày đối diện với cảm giác cha mình là một kẻ nói dối suốt cuộc đời.
Sau ba năm không về thăm cha, không liên lạc thậm chí qua điện thoại, Will trở về khi ông bị ốm nặng và không thể qua khỏi. Vào những ngày bên giường bệnh, Will hoàn toàn không hiểu nổi tại sao cha mình luôn khoác lác, điều đó mang lại cho ông cái gì? Anh đấu tranh với chính ông, buộc ông phải thừa nhận rằng cả đời mình, ông đã kể một câu chuyện không thể nào là sự thật.
Nhưng tận những phút cuối, Ed Bloom vẫn không thừa nhận mình nói dối, điều này càng khiến Will đau khổ vì anh yêu ông vô cùng, nhiều hơn sự cố chấp không tha thứ cho sự khoác lác của ông, và anh không thể chịu được cảm giác đến khi cái chia ngăn cách anh vẫn chẳng thể hiểu được cha mình.
Lần theo những câu chuyện huyễn hoặc phi lý của cha mình, Will trở ngược về từng nơi chốn và thời điểm mà cha mình trải qua, anh dần dần nhận ra cha anh đã không khoác lác, ông chỉ cổ tích hóa cuộc sống khó khăn và cơ cực của mình để tạo nên một thế giới lung linh hơn cho con trai ông- chính là Will. Ông vẫn vẹn nguyên một con người cháy bỏng niềm tin và chân thành dù thế giới thực ông trải qua không ảo diệu kì bí như thế giới ông thường kể.
Tất cả những phi thường ông kể, những kì lạ ông kinh qua, những hiểm nguy ông mắc phải đều là thực, chỉ là ông vuốt ve chúng mềm mại hơn như những câu chuyện cổ tích, hoàn toàn không phải để huênh hoang, mà để cho con trai mình có cơ hội được tưởng tượng và tin tưởng vào một thế giới long lanh, nơi niềm tin sẽ mang con người tới mọi bến bờ hạnh phúc
Nước mắt rơi và thấu hiểu bừng sáng gần sát với ngày chia ly vĩnh viễn.
Nhưng Will đã kịp viết nên cái kết riêng cho cha mình, bằng hình ảnh Cá Lớn bơi về biển với sự chúc phúc tốt lành của tất cả những người thân yêu Cha từng gặp, với tình yêu và sự thấu hiểu tuy muộn màng nhưng vẫn còn kịp của anh dành cho Cha.
Tại đám tang ông, những người ông từng kể và gây khó chịu cho Will lần lượt xuất hiện. Đó là anh chàng cao quá khổ từng đồng hành cùng Ed, là hai chị em song sinh người châu Á, là ông chủ rạp xiếc thất thường tính khí như một con sói.... Ed chưa bao giờ dối trá, ông chỉ cổ tích hóa cuộc đời cơ cực của chính mình thành một câu chuyện bất tận về niềm tin, lòng dũng cảm, sự hy sinh. Từng câu chuyện nhỏ là từng tấm lòng yêu thương vô bờ ông dành cho Will.

Tim Burton, thầy phù thủy kỹ xão, đã dùng rất ít kỹ xão cho Big Fish, nhưng từng hình ảnh lung linh như cổ tích vẫn hiện lên và biến Big Fish thành một tác phẩm kỳ ảo giữa hai thế giới hư thực, một là thế giới của Ed Bloom dành cho con trai mình: lung linh ảo diệu. Một là thế giới thực mà nơi đó, Will Bloom giằng xé trong tình yêu thương và cảm giác chán nản thất vọng về người Cha khoác lác. Nhưng từng bước Tim nhập hai thế giới đó làm một trong bước đường đi đến thấu hiểu của Will về tình phụ tử .
Ông tạo nên một cuộc phiêu lưu kỳ lạ, cùng với những hình ảnh đẹp lộng lẫy như bữa tiệc nơi thị trần Ed cứu giúp, cánh đồng hoa thủy tiên…. Mà đích đến của cuộc phiêu lưu ấy là vẻ đẹp không diễn tả được bằng lời của tình yêu lớn lao vĩ đại giữa cha và con.


Big Fish- Cá Lớn- Sự huênh hoang của người Cha vĩ đại và hành trình đi tìm đến sự thấu hiểu.


Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

Lo Lắng

Bỗng dưng có một sự giản dị êm đềm và sâu lắng cứ quẩn quanh mình.
Bình an.
Tuy lòng vẫn còn lo lắng về một ngày mà bỗng nhiên những ước mơ đứt đoạn theo cái chết.
Thì hiện giờ ngày đó chưa tới, bởi vậy, cứ thong dong mà sống cho hết ngày đang trôi chậm này đi.
Mà cũng không chậm lắm đâu.
Nhanh lắm đó :)

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Nghĩ...

Nghĩ cũng lạ, về một đời người.
Nghĩ cũng thương, những mối quan hệ đến và ở lại vĩnh viễn, hoặc đến và ra đi vĩnh viễn.
Trong một giấc mơ, khi cận kề cái chết, mình kiên quyết để lại lời nhắn rằng: cô ấy không bao giờ được bước đến lễ tang của mình.
Những người cũ xưa tổn thương mình, mình đã nhẹ bổng bỏ qua, nhưng cả trong một giấc mơ chết chóc, mình vẫn đoạn tuyệt nhìn lại cô ấy một lần. Dù nhiều lần, mình vẫn đi ngang lối nhỏ đó, và cả nhiều lần, mình thấy cô ấy không hề đáng ghét, không hề xấu xa, không cần lên án, thì ngay cả trong lúc sắp không còn trên thế giới này, trong giấc mơ đó, mình vẫn đoạn tuyệt vĩnh viễn nhìn cô ấy lại dù chỉ một lần.
Một mối quan hệ rực rỡ tình bạn hữu và lụi tàn như một nấm mồ.
Chẳng thể hồi sinh.

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

Sinh sự

Sinh sự thì sự sẽ sinh.
Nhưng mình nhận ra rằng, ở đâu có những người phụ nữ, nơi ấy tự sinh ra sự.
Mình cũng buộc lòng mà thừa nhận rằng, phần lớn con người không thích người phụ nữ khác trở nên tốt đẹp hơn-người đó đang chứ đừng nói trở nên tốt đẹp hơn mình.
Trong vòng thời gian ngắn với quá nhiều biến cố to có nhỏ có, tổn thương có, hối hận có, hối tiếc cũng có, thì mình càng thấy cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người chỉ là một cách mang yêu thương ra ngã giá, mà theo mình thì, cái giá đó thật là rẻ mạt.
Mình cũng thấy đứng ngoài thị phi không có nghĩa tránh được thị phi, nó cứ lao vào suồng sã với chính mình.
Bỗng mình thấy thương cho những người phụ nữ ấy, suốt đời khổ sở khôn nguôi, luôn nhảy vào giữa thị phi để dằn vặt đời, dằn vặt mình.
.
* Nhân ngày thứ ba ăn low carb cảm thấy người cứ mây mây lâng lâng :))) *

Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013

MR. NOBODY

MR. Nobody mở đầu bằng hình ảnh chú chim bồ câu và cái gọi là: Sự mê muội của bồ câu.

Và kết thúc phim, tôi tự hỏi, liệu có nên có cái gọi là: sự mê muội của con người.

Mr.Nobody là một phim nên xem, và nên xem không chỉ một lần, với chiều sâu và tầng ý nghĩa có thể xoay chuyển nhiều góc độ đó, mỗi lần xem bạn sẽ cảm thấy mình như đang coi một bộ phim khác.
Phim được biên kịch và đạo diễn bởi Jaco Van Dormael, đây cũng là một điểm mạnh vì ông là người hiểu rõ nhất tinh thần mà nội dung mang lại cũng như hoàn thành xuất sắc việc thổi vào trong nó một linh hồn sống động nhất.

Phim nói về nhân vật nam chính Nemo Nobody, một cái tên kỳ lạ bởi Nobody nghĩa là Không Ai Cả, và Nemo trong tiếng Latin cũng có nghĩa là Nobody. Vào năm 2092, năm mà con người trở nên bất tử nhờ kỹ thuật tái tạo tế bào, thì Nobody trở thành người đàn ông duy nhất có thể chết vì tuổi tác, nhưng không một mẩu thông tin nào về ông còn sót lại, người ta phải nhờ đến trí nhớ của ông, nhưng cái trí nhớ đó trở nên hỗn độn và khi thậm chí dùng đến liệu pháp cổ xưa và hiệu quả nhất là thôi miên thì cái mà họ nhận được chỉ là một mớ thông tin chồng chéo rối rắm, phi lí bất thường, những quan hệ rắc rối và không tưởng, nhưng lần theo những manh mối tưởng chừng không thể nào hợp lý đó, người ta được dẫn ngược về một nơi mà được ví như ngã ba đường, nơi đó Nemo Nobody phải lựa chọn, một ngã rẽ mà theo đó ông sẽ yêu, sống và chết, hạnh phúc và khổ đau, gặp gỡ và ly biệt một cách hoàn toàn khác nhau.

Trong phim có nhắc đến “Hiệu ứng cánh bướm” (Butterfly Effect), nôm na là về việc một cú đập cánh của con bướm có thể gây ra một cơn bão cách đó hàng vạn km.
Và trong Mr.Nobody, hiệu ứng cánh bướm là mảnh trứng nhỏ gây ra tang thương cho gia đình, là sự kém chất lượng của dây giày gây ra quyết định ở cạnh người cha của Nobody, giọt mưa làm nhòe nhoẹt mảnh giấy mang lại hy vọng gặp lại Anna bởi một người đàn ông đun nấu cách đó rất xa, và chiếc lá làm bố mẹ Nobody gặp gỡ, yêu nhau để rồi tổn thương nhau và xa cách.
Cú đập cánh ẩn dụ trong Mr. Nobody chính là những quyết định to hay nhỏ trong đời Nemo Nobody và những người quanh anh có thể mang lại cho anh những cuộc sống hoàn toàn khác nhau và những người vợ hoàn toàn khác nhau, đó có thể là Jean, là Elise hay là Anna- người phụ nữ rực rỡ nhất đời của Nemo.
Bộ phim nói rất nhiều về những vấn đề khoa học, vễ sự hình thành của vũ trụ và các chiều không gian, thời gian, về sự không thể đi ngược lại của thời gian. Nhưng lồng ghép tài tình và mềm dẻo trong nó là chút huyền bí về tâm linh, về cái gọi là “cảm giác ngờ ngợ” (Déjà vu)  về luân hồi và về định mệnh.
Định mệnh bắt Nemo phải lựa chọn, phải đau khổ, phải nát tan, phải cháy bỏng vì yêu, và trong định mệnh đó, dù Nemo có cưới Jean, hay Elise, hay Anna, thì người mà tận đáy lòng trái tim Nemo hướng về, người mà khi 118 tuổi ông nói trong nụ cười tuy già cỗi và rực rỡ rằng:” Và tôi đã yêu”. Người đó chỉ có thể là Anna.

Một bản nhạc hay, không thể thiếu phần trình diễn của một ca sĩ và nhạc công giỏi, và Jared Leto thực sự là một diễn viên xuất sắc, một lựa chọn không thể khác của đạo diễn Jaco dành cho vai Nemo Nobody. Từ đôi mắt xanh biết nói, đến những ngập ngừng nồng cháy trong tình yêu và sự run rẩy của tuổi tác khi vào vai Nobody năm 118 tuổi, và  phân vai Nemo năm 15 tuổi Toby Regbo cũng xuất sắc không kém khi nối tiếp liền mạch đôi mắt biết nói đó cũng như tính cách và ngoại hình, sự lựa chọn cực kỳ tốt và liền mạch cho hai giai đoạn của một nhân vật khó thể hiện như Nemo Nobody.

Tuyến nhân vật nữ. Anna (Juno Tempo) phân vai 15 tuổi quá xuất sắc đến nỗi lu mờ cả Anna trưởng thành( Diane Kruger) còn trong các tuyến nhân vật nữ trưởng thành, rõ ràng Elise(Sarah Polley) đã vượt trên các nhân vật nữ khác, thậm chí vượt qua nhân vật Anna vô vàn được ưu ái mà hoàn thành cực kỳ tốt phân vai của mình. Phạm Linh Đan với vai diễn Jean trưởng thành quá ít đất diễn nhưng cũng kịp thể hiện sự tính-toán –kỹ-lưỡng-và-hợp-lý của đạo diễn khi chọn cô trong cảnh ngắn cô nằm trên giường nhìn Nemo với ánh mắt bi thương cũng như giọt nước mắt cô đơn rơi xuống khi nhìn xác anh lần cuối.
Không bỏ qua được bộ phim bởi những thước quay khi lộng lẫy – cảnh Anna-thời thơ ấu nhảy xuống hồ bơi, khi cận tả những cảm xúc rợn ngợp-cảnh cận tả những sợi lông tơ trên da Nemo dựng lên đầy nhảy cảm trong nụ hôn đầu tiên với Anna, cảnh hai đôi mắt biết nói nhìn qua lỗ khóa, cảnh xe hơi chìm xuống sông đầy bức bách và ám ảnh. Christophe Beaucarne đã quay một bộ phim vô cùng đẹp trong cuộc đời tài năng của ông.

Âm nhạc, chỉ có thể nói là sinh ra là dành cho Mr.Nobody. Nhẹ nhàng sâu lắng da diết và ám ảnh.
Mr. Nobody không phải là một bộ phim giải trí đơn thuần, nên nếu xem phim với tâm lý giải trí, đừng ngạc nhiên khi bạn thấy mình chẳng thể nắm bắt được gì, với Mr. Nobody, hãy coi phim như trải nghiệm một cuộc đời.