Sinh sự thì sự sẽ sinh.
Nhưng mình nhận ra rằng, ở đâu có những người phụ nữ, nơi ấy tự sinh ra sự.
Mình cũng buộc lòng mà thừa nhận rằng, phần lớn con người không thích người phụ nữ khác trở nên tốt đẹp hơn-người đó đang chứ đừng nói trở nên tốt đẹp hơn mình.
Trong vòng thời gian ngắn với quá nhiều biến cố to có nhỏ có, tổn thương có, hối hận có, hối tiếc cũng có, thì mình càng thấy cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người chỉ là một cách mang yêu thương ra ngã giá, mà theo mình thì, cái giá đó thật là rẻ mạt.
Mình cũng thấy đứng ngoài thị phi không có nghĩa tránh được thị phi, nó cứ lao vào suồng sã với chính mình.
Bỗng mình thấy thương cho những người phụ nữ ấy, suốt đời khổ sở khôn nguôi, luôn nhảy vào giữa thị phi để dằn vặt đời, dằn vặt mình.
.
* Nhân ngày thứ ba ăn low carb cảm thấy người cứ mây mây lâng lâng :))) *
Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013
Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013
MR. NOBODY
MR. Nobody mở đầu bằng hình ảnh chú chim bồ câu và cái gọi
là: Sự mê muội của bồ câu.
Và kết thúc phim, tôi tự hỏi, liệu có nên có cái gọi là: sự
mê muội của con người.
Mr.Nobody là một phim nên xem, và nên xem không chỉ một lần,
với chiều sâu và tầng ý nghĩa có thể xoay chuyển nhiều góc độ đó, mỗi lần xem bạn
sẽ cảm thấy mình như đang coi một bộ phim khác.
Phim được biên kịch và đạo diễn bởi Jaco Van Dormael, đây
cũng là một điểm mạnh vì ông là người hiểu rõ nhất tinh thần mà nội dung mang lại
cũng như hoàn thành xuất sắc việc thổi vào trong nó một linh hồn sống động nhất.
Phim nói về nhân vật nam chính Nemo Nobody, một cái tên kỳ lạ
bởi Nobody nghĩa là Không Ai Cả, và Nemo trong tiếng Latin cũng có nghĩa là
Nobody. Vào năm 2092, năm mà con người trở nên bất tử nhờ kỹ thuật tái tạo tế
bào, thì Nobody trở thành người đàn ông duy nhất có thể chết vì tuổi tác, nhưng
không một mẩu thông tin nào về ông còn sót lại, người ta phải nhờ đến trí nhớ của
ông, nhưng cái trí nhớ đó trở nên hỗn độn và khi thậm chí dùng đến liệu pháp cổ
xưa và hiệu quả nhất là thôi miên thì cái mà họ nhận được chỉ là một mớ thông
tin chồng chéo rối rắm, phi lí bất thường, những quan hệ rắc rối và không tưởng,
nhưng lần theo những manh mối tưởng chừng không thể nào hợp lý đó, người ta được
dẫn ngược về một nơi mà được ví như ngã ba đường, nơi đó Nemo Nobody phải lựa
chọn, một ngã rẽ mà theo đó ông sẽ yêu, sống và chết, hạnh phúc và khổ đau, gặp
gỡ và ly biệt một cách hoàn toàn khác nhau.
Trong phim có nhắc đến “Hiệu ứng cánh bướm” (Butterfly
Effect), nôm na là về việc một cú đập cánh của con bướm có thể gây ra một cơn
bão cách đó hàng vạn km.
Và trong Mr.Nobody, hiệu ứng cánh bướm là mảnh trứng nhỏ gây
ra tang thương cho gia đình, là sự kém chất lượng của dây giày gây ra quyết định
ở cạnh người cha của Nobody, giọt mưa làm nhòe nhoẹt mảnh giấy mang lại hy vọng
gặp lại Anna bởi một người đàn ông đun nấu cách đó rất xa, và chiếc lá làm bố mẹ
Nobody gặp gỡ, yêu nhau để rồi tổn thương nhau và xa cách.
Cú đập cánh ẩn dụ trong Mr. Nobody chính là những quyết định
to hay nhỏ trong đời Nemo Nobody và những người quanh anh có thể mang lại cho
anh những cuộc sống hoàn toàn khác nhau và những người vợ hoàn toàn khác nhau,
đó có thể là Jean, là Elise hay là Anna- người phụ nữ rực rỡ nhất đời của Nemo.
Bộ phim nói rất nhiều về những vấn đề khoa học, vễ sự hình
thành của vũ trụ và các chiều không gian, thời gian, về sự không thể đi ngược lại
của thời gian. Nhưng lồng ghép tài tình và mềm dẻo trong nó là chút huyền bí về
tâm linh, về cái gọi là “cảm giác ngờ ngợ” (Déjà vu) về luân hồi và về định mệnh.
Định mệnh bắt Nemo phải lựa chọn, phải đau khổ, phải nát
tan, phải cháy bỏng vì yêu, và trong định mệnh đó, dù Nemo có cưới Jean, hay
Elise, hay Anna, thì người mà tận đáy lòng trái tim Nemo hướng về, người mà khi
118 tuổi ông nói trong nụ cười tuy già cỗi và rực rỡ rằng:” Và tôi đã yêu”. Người
đó chỉ có thể là Anna.
Một bản nhạc hay, không thể thiếu phần trình diễn của một ca
sĩ và nhạc công giỏi, và Jared Leto thực sự là một diễn viên xuất sắc, một lựa
chọn không thể khác của đạo diễn Jaco dành cho vai Nemo Nobody. Từ đôi mắt xanh
biết nói, đến những ngập ngừng nồng cháy trong tình yêu và sự run rẩy của tuổi
tác khi vào vai Nobody năm 118 tuổi, và phân vai Nemo năm 15 tuổi Toby Regbo cũng xuất
sắc không kém khi nối tiếp liền mạch đôi mắt biết nói đó cũng như tính cách và
ngoại hình, sự lựa chọn cực kỳ tốt và liền mạch cho hai giai đoạn của một nhân
vật khó thể hiện như Nemo Nobody.
Tuyến nhân vật nữ. Anna (Juno Tempo) phân vai 15 tuổi quá xuất
sắc đến nỗi lu mờ cả Anna trưởng thành( Diane Kruger) còn trong các tuyến nhân
vật nữ trưởng thành, rõ ràng Elise(Sarah Polley) đã vượt trên các nhân vật nữ
khác, thậm chí vượt qua nhân vật Anna vô vàn được ưu ái mà hoàn thành cực kỳ tốt
phân vai của mình. Phạm Linh Đan với vai diễn Jean trưởng thành quá ít đất diễn
nhưng cũng kịp thể hiện sự tính-toán –kỹ-lưỡng-và-hợp-lý của đạo diễn khi chọn
cô trong cảnh ngắn cô nằm trên giường nhìn Nemo với ánh mắt bi thương cũng như
giọt nước mắt cô đơn rơi xuống khi nhìn xác anh lần cuối.
Không bỏ qua được bộ phim bởi những thước quay khi lộng lẫy –
cảnh Anna-thời thơ ấu nhảy xuống hồ bơi, khi cận tả những cảm xúc rợn ngợp-cảnh
cận tả những sợi lông tơ trên da Nemo dựng lên đầy nhảy cảm trong nụ hôn đầu
tiên với Anna, cảnh hai đôi mắt biết nói nhìn qua lỗ khóa, cảnh xe hơi chìm xuống
sông đầy bức bách và ám ảnh. Christophe
Beaucarne đã quay một bộ phim vô cùng đẹp trong cuộc đời tài năng của
ông.
Âm nhạc, chỉ có
thể nói là sinh ra là dành cho Mr.Nobody. Nhẹ nhàng sâu lắng da diết và ám ảnh.
Mr. Nobody
không phải là một bộ phim giải trí đơn thuần, nên nếu xem phim với tâm lý giải
trí, đừng ngạc nhiên khi bạn thấy mình chẳng thể nắm bắt được gì, với Mr.
Nobody, hãy coi phim như trải nghiệm một cuộc đời.
Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013
Emotion
Mình nhớ hồi còn nhỏ, mỗi khi đau hay mệt, hay buồn, rất dễ dàng với mình để bộc lộ ra những điều ấy.
Có giai đoạn mình cố tỏ ra yếu đuối, chắc chỉ trông chờ vào những lúc được đưa tay ra xoa đầu hay an ủi, nhưng rồi chẳng có bàn tay nào, nên nhận ra cách tốt nhất cho bản thân là tự mình lo lắng cho bản thân mình.
Dần dà những cảm xúc cứ bị nén xuống, đè xuống đến một phản xạ chậm rãi bào mòn.
Những tổn thương và nỗi buồn cứ như axit lỏng bị nhốt trong một cái hộp, ngay lúc nó rơi vào lòng, mình biết đến sự tồn tại của nó, nhưng nó chỉ cộm đó, chưa đau đớn.
Rồi ngày nó bào mòn chiếc hộp, tràn ra ngoài, xói mòn thảm khốc những niềm vui.
Mình biết không phải mình phản xạ chậm, là mình bám víu vào hy vọng chúng nó sẽ không bào mòn chiếc hộp và tràn trề ra ngoài gây những xói lở đớn đau.
Nhưng lần nào nó cũng xảy ra.
Và nó thực sự tàn phá tinh thần mình.
Đến kiệt cùng.
Mình biết cảm giác trống rỗng của một cơ thể đã mất hoàn toàn khả năng biểu lộ những đau đớn tinh thần.
Mình biết cảm giác ráo hoảnh của một đôi mắt khi nó thực sự đang vần vũ nước mắt trong lòng.
Mình luôn thể hiện một mình rất khác, một sự mạnh mẽ tuyệt đối,
Và đó là sự thực, mình chẳng dễ gì gục ngã.
Nhưng cũng như một bức tường thành vững chãi nhất, có khi bên trong nó, lại là một con người yếu đuối đến vô cùng.
Có giai đoạn mình cố tỏ ra yếu đuối, chắc chỉ trông chờ vào những lúc được đưa tay ra xoa đầu hay an ủi, nhưng rồi chẳng có bàn tay nào, nên nhận ra cách tốt nhất cho bản thân là tự mình lo lắng cho bản thân mình.
Dần dà những cảm xúc cứ bị nén xuống, đè xuống đến một phản xạ chậm rãi bào mòn.
Những tổn thương và nỗi buồn cứ như axit lỏng bị nhốt trong một cái hộp, ngay lúc nó rơi vào lòng, mình biết đến sự tồn tại của nó, nhưng nó chỉ cộm đó, chưa đau đớn.
Rồi ngày nó bào mòn chiếc hộp, tràn ra ngoài, xói mòn thảm khốc những niềm vui.
Mình biết không phải mình phản xạ chậm, là mình bám víu vào hy vọng chúng nó sẽ không bào mòn chiếc hộp và tràn trề ra ngoài gây những xói lở đớn đau.
Nhưng lần nào nó cũng xảy ra.
Và nó thực sự tàn phá tinh thần mình.
Đến kiệt cùng.
Mình biết cảm giác trống rỗng của một cơ thể đã mất hoàn toàn khả năng biểu lộ những đau đớn tinh thần.
Mình biết cảm giác ráo hoảnh của một đôi mắt khi nó thực sự đang vần vũ nước mắt trong lòng.
Mình luôn thể hiện một mình rất khác, một sự mạnh mẽ tuyệt đối,
Và đó là sự thực, mình chẳng dễ gì gục ngã.
Nhưng cũng như một bức tường thành vững chãi nhất, có khi bên trong nó, lại là một con người yếu đuối đến vô cùng.
Thứ Năm, 29 tháng 8, 2013
Sợ
Thực sự thì tôi cũng sợ.
Nói thiệt là sợ thấy bà luôn à.
Vì tôi bị phản xạ chậm, chậm khủng khiếp, trong một lúc nào đó sau này có khi tôi bỗng nhiên rú lên nức nở bởi 1 chuyện từ xưa lắc nào đó hông chừng.
Như tôi thi thoảng bỗng nhiên quáng quàng kiếm thau xô nào đó đựng mớ nước mắt ào ạt tuôn trào khi tôi bắt đầu tức giận ai đó trong một chuyện họ đã tổn thương tôi..vài tháng trước.
Thiệt sợ lắm luôn.
Vì tôi biết chắc là mai mốt kia kìa gì đó bỗng nhiên tôi lại lã chã nước mắt điên cuồng một chuyện mà đáng ra tôi phải quên rồi.
Thôi chả sao.
Chắc tôi tuổi Trâu, nên ăn không tiêu ngay mà cần nhai lại sau đó.
Rồi mấy thứ xàm xí này cũng qua hết thôi mà.
Nói thiệt là sợ thấy bà luôn à.
Vì tôi bị phản xạ chậm, chậm khủng khiếp, trong một lúc nào đó sau này có khi tôi bỗng nhiên rú lên nức nở bởi 1 chuyện từ xưa lắc nào đó hông chừng.
Như tôi thi thoảng bỗng nhiên quáng quàng kiếm thau xô nào đó đựng mớ nước mắt ào ạt tuôn trào khi tôi bắt đầu tức giận ai đó trong một chuyện họ đã tổn thương tôi..vài tháng trước.
Thiệt sợ lắm luôn.
Vì tôi biết chắc là mai mốt kia kìa gì đó bỗng nhiên tôi lại lã chã nước mắt điên cuồng một chuyện mà đáng ra tôi phải quên rồi.
Thôi chả sao.
Chắc tôi tuổi Trâu, nên ăn không tiêu ngay mà cần nhai lại sau đó.
Rồi mấy thứ xàm xí này cũng qua hết thôi mà.
Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013
BẠN
Cầu được ước thấy, muốn trải qua cảm giác tức nghẹn như không thể thở được, và đã toại đôi phần. Chẳng có cơn hạ canxi nào xảy ra nhưng cảm giác còn khó chịu hơn thế một nghìn lần.
Dĩ nhiên ta biết rồi nó cũng sẽ trôi qua, mất mát này cũng sẽ được bù đắp bằng những mối quan hệ mới, ta qua cái thời nhai đi nhai lại vấn đề xưa cũ mà ấp ôm những tức nghẹn trong lòng.
Nếu điều đó được gọi là tức nghẹn.
Khổ thay nó chỉ là cảm giác ai đó quăng vỡ tan tành cái gì đó, ngoài sức phòng vệ và hoàn toàn không lường trước được.
Bạn cũng chẳng sai, có lẽ bạn đúng ở góc nhìn của bạn, là một lúc nào đó trong mắt bạn, ta thực sự chỉ là một kẻ chỉ biết nói suông, ta chỉ là kẻ sống ảo mộng, ta chỉ là kẻ vô minh học đòi huênh hoang mình giác ngộ.
Cái làm ta nát bấy bung bét hết mọi cảm giác không phải là câu nói đó, mà là vì chúng ta đã từng có những buổi nói chuyện vô cùng cởi mở, tôi nằm đó, thoải mái, bạn ngồi kia, thoải mái, và trong cuộc nói chuyện đó, tôi chưa bao giờ ảo tưởng rằng mình đã hết vô minh.
Tôi cảm thấy mình bị phủ nhận sạch trơn, từ con người đến tính cách, tôi cảm thấy trong mắt bạn tôi không đáng để bạn trân trọng lời nói khi vỗ về cô ấy. Tôi chưa bao giờ yêu cầu bạn phải dành cho tôi một vị trí tình bạn cao hơn cô ấy, càng không có một chút ý nghĩ rằng bạn phải chọn tình bạn của tôi hay tình bạn từ phía bên kia. Nhưng tôi bị phủ định sạch trơn, tôi trong một lúc thấy mình không tồn tại, và cả tình bạn tôi tin quý đó cũng không tồn tại.
Bạn quá tốt, tôi nói thật, không một chút mỉa mai , tốt đến nỗi không muốn làm tổn thương ai. Còn tôi, tôi sẽ phũ phàng đạp banh chành cho nó bể nát, không hẳn vì tôi ghét bỏ hay thù hận, vì tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng tôi chẳng thể làm gì nếu nó đã rạn nứt từ bên trong, nên thay vì lê lết trong đau đớn, tôi dứt khoát đau một lần, vĩnh viễn và mãi mãi, chấm dứt một thứ mà nó vốn đã ngang dọc tì vết. Tôi càng yêu mến, tôi càng phũ phàng, vì tôi vốn dĩ thấy toàn bộ ký ức của mình không cần giai đoạn gượng gạo nhìn nhau. Tôi yêu mến và ôm lấy bạn với tất cả tình bạn của chúng ta, hoặc tôi sẽ đập nó nát tan để khỏi nhìn thấy một tình bạn đang sứt mẻ và đầy sẹo.
Vì tôi biết chúng chẳng thể lành.
Tôi chưa thấy tức giận, nhưng tôi là loại người cảm nhận mọi thứ chậm hơn người ta, nên có khi vài bữa nữa, vài tuần nữa, hay thậm chí vài tháng nữa, tôi mới ngồi đó và khóc nức nở vì những gì tôi đã nghe, còn bây giờ là một cảm giác trống rỗng, trống đến ghê người, và đồng thời với cảm giác đó là một cảm giác đặc nghẹt đến không thể thở.
Và ta vẫn không thấy bạn làm gì quá đáng, ta biết bạn chẳng cố tình, nhưng không phải sự vô tình vô tâm nào cũng có thể dễ dàng trượt qua rồi biến mất, nó ở đó, đắng nghét, khô khốc và cứng ngắc, và tôi vốn dĩ chưa ngày nào nghĩ rằng mình đã đạt được đến một trạng thái cân bằng tâm linh nào cả, nên tôi không nuốt trôi được, không làm như không thấy được, và không ngừng được việc đập tan tành điều rạn nứt đó.
Tôi biết tôi nên buông bỏ, nên biết tôi nên mở lòng, tôi cũng biết mình nên hàn những đường nứt thay vì nghiền nó nát vụn, và tôi cũng biết bạn yêu quý tôi rất thật lòng.
Nhưng tôi cũng biết tôi sẽ nghiền nó một lần nữa nếu tôi quay lại, và vì tôi cũng trân trọng tình bạn chúng ta, nên tôi không chấp nhận nó méo mó vì dị dạng vì rạn nứt, hoặc nó như cũ, hoặc nó nát bấy như tôi vừa làm.
Nên tôi xin lỗi, tôi xuống tay nghiền nó thành bụi mất rồi.
Dĩ nhiên ta biết rồi nó cũng sẽ trôi qua, mất mát này cũng sẽ được bù đắp bằng những mối quan hệ mới, ta qua cái thời nhai đi nhai lại vấn đề xưa cũ mà ấp ôm những tức nghẹn trong lòng.
Nếu điều đó được gọi là tức nghẹn.
Khổ thay nó chỉ là cảm giác ai đó quăng vỡ tan tành cái gì đó, ngoài sức phòng vệ và hoàn toàn không lường trước được.
Bạn cũng chẳng sai, có lẽ bạn đúng ở góc nhìn của bạn, là một lúc nào đó trong mắt bạn, ta thực sự chỉ là một kẻ chỉ biết nói suông, ta chỉ là kẻ sống ảo mộng, ta chỉ là kẻ vô minh học đòi huênh hoang mình giác ngộ.
Cái làm ta nát bấy bung bét hết mọi cảm giác không phải là câu nói đó, mà là vì chúng ta đã từng có những buổi nói chuyện vô cùng cởi mở, tôi nằm đó, thoải mái, bạn ngồi kia, thoải mái, và trong cuộc nói chuyện đó, tôi chưa bao giờ ảo tưởng rằng mình đã hết vô minh.
Tôi cảm thấy mình bị phủ nhận sạch trơn, từ con người đến tính cách, tôi cảm thấy trong mắt bạn tôi không đáng để bạn trân trọng lời nói khi vỗ về cô ấy. Tôi chưa bao giờ yêu cầu bạn phải dành cho tôi một vị trí tình bạn cao hơn cô ấy, càng không có một chút ý nghĩ rằng bạn phải chọn tình bạn của tôi hay tình bạn từ phía bên kia. Nhưng tôi bị phủ định sạch trơn, tôi trong một lúc thấy mình không tồn tại, và cả tình bạn tôi tin quý đó cũng không tồn tại.
Bạn quá tốt, tôi nói thật, không một chút mỉa mai , tốt đến nỗi không muốn làm tổn thương ai. Còn tôi, tôi sẽ phũ phàng đạp banh chành cho nó bể nát, không hẳn vì tôi ghét bỏ hay thù hận, vì tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng tôi chẳng thể làm gì nếu nó đã rạn nứt từ bên trong, nên thay vì lê lết trong đau đớn, tôi dứt khoát đau một lần, vĩnh viễn và mãi mãi, chấm dứt một thứ mà nó vốn đã ngang dọc tì vết. Tôi càng yêu mến, tôi càng phũ phàng, vì tôi vốn dĩ thấy toàn bộ ký ức của mình không cần giai đoạn gượng gạo nhìn nhau. Tôi yêu mến và ôm lấy bạn với tất cả tình bạn của chúng ta, hoặc tôi sẽ đập nó nát tan để khỏi nhìn thấy một tình bạn đang sứt mẻ và đầy sẹo.
Vì tôi biết chúng chẳng thể lành.
Tôi chưa thấy tức giận, nhưng tôi là loại người cảm nhận mọi thứ chậm hơn người ta, nên có khi vài bữa nữa, vài tuần nữa, hay thậm chí vài tháng nữa, tôi mới ngồi đó và khóc nức nở vì những gì tôi đã nghe, còn bây giờ là một cảm giác trống rỗng, trống đến ghê người, và đồng thời với cảm giác đó là một cảm giác đặc nghẹt đến không thể thở.
Và ta vẫn không thấy bạn làm gì quá đáng, ta biết bạn chẳng cố tình, nhưng không phải sự vô tình vô tâm nào cũng có thể dễ dàng trượt qua rồi biến mất, nó ở đó, đắng nghét, khô khốc và cứng ngắc, và tôi vốn dĩ chưa ngày nào nghĩ rằng mình đã đạt được đến một trạng thái cân bằng tâm linh nào cả, nên tôi không nuốt trôi được, không làm như không thấy được, và không ngừng được việc đập tan tành điều rạn nứt đó.
Tôi biết tôi nên buông bỏ, nên biết tôi nên mở lòng, tôi cũng biết mình nên hàn những đường nứt thay vì nghiền nó nát vụn, và tôi cũng biết bạn yêu quý tôi rất thật lòng.
Nhưng tôi cũng biết tôi sẽ nghiền nó một lần nữa nếu tôi quay lại, và vì tôi cũng trân trọng tình bạn chúng ta, nên tôi không chấp nhận nó méo mó vì dị dạng vì rạn nứt, hoặc nó như cũ, hoặc nó nát bấy như tôi vừa làm.
Nên tôi xin lỗi, tôi xuống tay nghiền nó thành bụi mất rồi.
Thứ Hai, 17 tháng 6, 2013
Bìa sách.
Tôi sẽ thêm yêu quyển sách nếu cái bìa nó đẹp, nhưng không có nghĩa tôi mua sách chỉ vì cái bìa, càng không cố giữ nó trên kệ chỉ vì nó đẹp. Sách là sách, tôi vẫn mua sách là để đọc chứ chẳng phải để nhìn bìa.
Và cái bìa cũng như cái vỏ ngoài của những người tôi gặp, tôi có thể choáng ngợp vì cái lớp vỏ ấy, nhưng tôi chắc chắn chưa bao giờ quý mến ai đó chỉ vì một lớp vỏ long lanh.
Một lớp lõi chắc ngọt chân thành, chẳng phải là điều đáng trân quý hơn ngàn lần những cái vỏ sặc sỡ nhiều màu đó hay sao?
Và cái bìa cũng như cái vỏ ngoài của những người tôi gặp, tôi có thể choáng ngợp vì cái lớp vỏ ấy, nhưng tôi chắc chắn chưa bao giờ quý mến ai đó chỉ vì một lớp vỏ long lanh.
Một lớp lõi chắc ngọt chân thành, chẳng phải là điều đáng trân quý hơn ngàn lần những cái vỏ sặc sỡ nhiều màu đó hay sao?
Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013
LOVE YOURSELF
Những người bạn của nó, ngày càng xinh đẹp và sành điệu, lâu lâu gặp hay nhìn nó và cảm thông thực sự ( tình cảm người ta hay ban phát thừa mứa cho ai nhìn thua kém mình ở mọi bề). Thi thoảng nó lại nhận được những lời khuyên có cánh rằng mần gì cũng nên biết yêu thương bản thân mình.
Nó công nhận rằng họ yêu thương bản thân họ vô cùng kĩ lưỡng, yêu thương cái làn da mượt mà, mái tóc óng ả, quần áo là lượt, thân hình kiêng khem giữ dáng, tất cả đều đáng yêu và nói lên người phụ nữ đó yêu thương bản thân mình.
Đó là một trong nhiều cách yêu.
Vì nó cũng tin nó đang yêu bản thân mình nhiều không thua kém gì họ.
Cho dù làn da nó thô ráp sần sì, thì nó yêu thương bản thân khi để cho mình cái quyền phơi mặt ra đón nắng gió ngạt ngào.
Nó tin nó đã yêu chính mình hơn ai khác khi thức hết đêm này đến đêm khác trước quyển sách hay dù cho những cái mụn đang từ từ ngoi lên thống trị.
Nó tin nó không hề bỏ bê bản thân khi suốt ngày nhong nhong trong đôi giày thể thao thoải mái thay vì gồng mình trên đôi giày cao gót điệu đà.
Nó càng tin rằng, nếu những người phụ nữ xinh đẹp khác yêu thương bản thân bằng những lớp phấn che đi khuyết điểm, thì nó yêu thương bản thân bằng cách chấp nhận làn da mình đầy sẹo, đôi chân mình đạp xe nhiều nên to thô và mái tóc thì lởm cha lởm chởm.
Nó yêu bản thân theo cách tọng đầy bụng đồ ăn ưa thích, vài cm vòng bụng tăng lên không khiến nó thành thảm họa.
Nó thấy nó cực kỳ yêu chính mình khi không để tuổi tác đẩy mình vào vòng xoáy lấy đại ai đó làm chồng mà chờ đợi để rồi đã được gặp người cũng yêu chính nó như cái cách lâu nay nó vẫn đang là: thô ráp và đơn màu.
Chưa bao giờ nó nghĩ những người con gái xinh đẹp khác không yêu thương bản thân mình, họ thực sự yêu chính họ, theo cách của họ, cớ sao họ không thấy nó cũng đang làm điều đó theo cách của mình, cớ sao họ phải tủi hổ giùm nó và mong nó làm một điều nó vẫn làm hàng ngày.
Ngày nào nó chả yêu thương chính mình một cách tràn đầy.
Nó công nhận rằng họ yêu thương bản thân họ vô cùng kĩ lưỡng, yêu thương cái làn da mượt mà, mái tóc óng ả, quần áo là lượt, thân hình kiêng khem giữ dáng, tất cả đều đáng yêu và nói lên người phụ nữ đó yêu thương bản thân mình.
Đó là một trong nhiều cách yêu.
Vì nó cũng tin nó đang yêu bản thân mình nhiều không thua kém gì họ.
Cho dù làn da nó thô ráp sần sì, thì nó yêu thương bản thân khi để cho mình cái quyền phơi mặt ra đón nắng gió ngạt ngào.
Nó tin nó đã yêu chính mình hơn ai khác khi thức hết đêm này đến đêm khác trước quyển sách hay dù cho những cái mụn đang từ từ ngoi lên thống trị.
Nó tin nó không hề bỏ bê bản thân khi suốt ngày nhong nhong trong đôi giày thể thao thoải mái thay vì gồng mình trên đôi giày cao gót điệu đà.
Nó càng tin rằng, nếu những người phụ nữ xinh đẹp khác yêu thương bản thân bằng những lớp phấn che đi khuyết điểm, thì nó yêu thương bản thân bằng cách chấp nhận làn da mình đầy sẹo, đôi chân mình đạp xe nhiều nên to thô và mái tóc thì lởm cha lởm chởm.
Nó yêu bản thân theo cách tọng đầy bụng đồ ăn ưa thích, vài cm vòng bụng tăng lên không khiến nó thành thảm họa.
Nó thấy nó cực kỳ yêu chính mình khi không để tuổi tác đẩy mình vào vòng xoáy lấy đại ai đó làm chồng mà chờ đợi để rồi đã được gặp người cũng yêu chính nó như cái cách lâu nay nó vẫn đang là: thô ráp và đơn màu.
Chưa bao giờ nó nghĩ những người con gái xinh đẹp khác không yêu thương bản thân mình, họ thực sự yêu chính họ, theo cách của họ, cớ sao họ không thấy nó cũng đang làm điều đó theo cách của mình, cớ sao họ phải tủi hổ giùm nó và mong nó làm một điều nó vẫn làm hàng ngày.
Ngày nào nó chả yêu thương chính mình một cách tràn đầy.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
